![]() |
| Ảnh PhuNuNet |
Lá thư thứ tư
Em ơi!
Anh hối hận, thực sự hối hận. Nếu không có vụ cướp tài sản ngày hôm đó, đã không có cảnh cả ba cùng ngồi tù như ngày hôm nay. Một giờ sáng anh đã giục em gọi điện cho Tuấn. Em khôn khéo lừa hắn: “Ngã tư Nguyễn Hữu Cảnh – Nguyễn Bỉnh Khiêm. Cho chị vài chấm”. Tuấn “ok”, anh liền lấy xe máy tải ba đến chỗ hẹn. Anh đẩy em lên vỉa hè rồi dặn: “Em chỉ việc đứng nói chuyện với hắn, tất cả anh lo”. Trong lúc đó, anh vòng từ phía sau đến chỗ Tuấn. Tay phải dí dao, tay trái kẹp chặt cổ, kéo hắn nằm xuống đường. Trong lúc giằng co, chiếc điện thoại Nokia trị giá gần 10 triệu đồng của Tuấn rơi ra, anh vội kêu Tài nhặt lên và lấy luôn chìa khóa xe của Tuấn. Anh đạp ngã xuống đường, ném lại dao rồi chạy ra xe cùng em và Tài.
Cả ba đứa đi mãi cho đến một đoạn đường vắng mới dám mở cốp xe lên xem. Thật tuyệt vời, trong đó không chỉ có 4.800.000 đồng tiền mặt mà còn có thêm chiếc điện thoại trị giá 11.000.000 đồng, máy MP4 gần 7 triệu đồng.
Biết xe đi cướp không thể dùng được, em liền gọi nhờ một người bạn tên Hoa thương lượng với anh trai của Tuấn chuộc xe.
Thế nhưng, cả em và anh đều không lường trước việc công an có thể tìm ra mình nhanh đến thế. Chưa kịp hả hê với chiến công, bóng áo xanh đã ập đến.
Lá thư thứ năm
Em!
Em đã khóc, khóc khi nhìn anh tra tay vào còng số tám. Anh muốn động viên em “cố lên” nhưng cổ họng đắng ngắt. Anh đã nghĩ sẽ che chở, làm em tin tưởng suốt đời. Thế nhưng tình yêu và thuốc lắc đã đưa cuộc tình mình sang hướng khác
Những ngày ở trại tạm giam, không gặp em, anh nhớ em thật nhiều nhưng càng nhớ càng ân hận, giày vò. Anh phải làm gì cho em bây giờ? Anh chỉ có thể nhận hết tội lỗi về mình mới mong chuộc tội.
Anh không thể quên ngày chúng ta gặp nhau sau vành móng ngựa. Em cúi mặt, thỉnh thoảng đưa tay lau nước mắt. Anh biết em sợ nhìn thấy nước mắt của ba mẹ ngồi phía dưới. Em cũng không nhìn sang phía anh, em hận anh lắm phải không?
Khi tòa tuyên án, em bật khóc với mức án 7 năm tù. Anh hiểu, em sợ, sợ ngày ra tù. Em đã 28 tuổi, thêm 7 năm tù giam là 35 tuổi. Cái ngày ấy kèm với những trang lý lịch đen tối: cướp tài sản, sử dụng thuốc lắc… ai sẽ đón nhận em?
Anh biết em đã hết tin, hết yêu anh. Sẽ chẳng có đám cưới nào sang năm, sẽ chẳng có ngôi nhà và những đứa trẻ như mong ước của em… Anh phải làm gì để cứu em khỏi tuyệt vọng? Anh cương quyết: “Tôi là chủ mưu, cô ấy không biết gì hết”, nhưng pháp luật rất nghiêm minh, em có tham gia là phạm tội đồng lõa. Anh xin lỗi vì anh thật sự bất lực. Anh là con trai, lại trẻ hơn em nhiều. Sauk hi ra tù, anh sẽ có cơ hội làm lại từ đầu. Còn em, thân gái lỡ bước, lỡ thì…
Lá thư thứ sáu
Na của anh!
Trong phòng giam, không đêm nào anh không nhớ tới em. Anh đã tự hứa với mình “sau khi ra tù sẽ che chở cho em” nhưng thực lòng anh không chắc mình có thể làm được điều đó. Từ trước đến nay anh quen lông bong, không nghề nghiệp, nay lại thêm án tù, anh lấy gì để đảm bảo hai chữ tương laic ho em. Hay chỉ làm cuộc đời em thêm đen tối.
Hôm trước, người nhà vào thăm và thông báo: “Na viết đơn kháng cáo. Phiên tòa xử sẽ diễn ra vào đầu năm tới”.
Ngồi trong tù, anh cầu mong em được giảm án. Anh không biết em sẽ nói gì nhưng chắc chắn em lại khóc.
Em khai với tòa không báo công an vì em yêu anh. Yêu nhau phải che chở cho nhau là đúng. Thế nhưng, chúng mình đã mù quáng khi che chở tội lỗi cho nhau. Nếu ngày đó em kiên quyết với anh hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Lá thư thứ bảy
Anh nghe người nhà báo tin, sau khi em kháng cáo đã giảm được một năm tù. Em vẫn phải chịu sáu năm tù giam. Anh không biết nên vui hay nên buồn, thời gian đó cũng giết vùi em trong tuyệt vọng
Em ơi, mình yêu nhau đâu có lỗi. Nhưng yêu không có nghĩa là chiều theo sự sai phạm của nhau. Yêu là phải giúp nhau sống tốt hơn, nhưng anh lại kéo em xuống đáy xã hội. Chỉ khi ngồi trong tù, anh mới nhận ra tình yêu của chúng ta chỉ đầy về chữ tình chứ cạn về nghĩa yêu thương. Vì thế cả anh và em đều không có trách nhiệm với tương lai của mình.
Không biết ngày trở về mình còn là gì cho nhau nữa không? Thế nhưng nếu đến lúc đó em vẫn yêu và cần anh, anh sẽ làm cho em tin vào hạnh phúc tương lai của mình chứ không chỉ là những cuộc vui phù phiếm. Muốn thế, anh cần cố gắng cải tạo tốt chính bản thân mình. Cả em cũng vậy em nhé! Tất cả chưa phải quá muộn nếu chúng ta biết sửa đổi.
Ảnh minh họa
1 2












