Ảnh Girl Xinh

Xem Phim Online

NGẮM GIRL XINH

Học Tiếng Anh


 

Video Bích Hằng 1
Flash PlayerTệp tin

Video Bích Hằng 1
Flash PlayerTệp tin




Nhà Ngoại Cảm: PHAN THỊ BÍCH HẰNG
      Phan Thị Bích Hằng sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo thuộc xã Khánh Hòa, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình. Năm 1990, khi vừa tròn 17 tuổi, Hằng bị chó dại cắn, sau 3 ngày đêm mê man bất tỉnh, bỗng sống lại và từ đó Hằng phát hiện mình có khả năng đặc biệt kỳ lạ: “Tiếp xúc với người cõi âm”. Tính đến nay, sau 17 năm nghe, thấy và nói chuyện với người bên kia thế giới, Bích Hằng đã tham gia tìm được trên 8.000 hài cốt binh sĩ tử trận và hơn 1.000 hài cốt khác của bà con bị thất lạc mộ phần, trong đó có mộ liệt sĩ Vũ Thị Kính, em gái giáo sư Trần Phương (tên thật Vũ Văn Dung), Hiệu trưởng Trường Đại Học Kinh Doanh và Công Nghệ Hà Nội. Chúng tôi đã có dịp phỏng vấn nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng nhân “Trai Đàn Chẩn Tế Bạt Độ” cuối tháng 3/2007 tại Chùa Linh Thắng, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng.

Trang thông tin dòng họ Phạm chi cụ Lang Bình Lục Hà Nam

- Hiện nay chị đang công tác ở cơ quan nào? Trước khi có khả năng “tiếp xúc với người cõi âm”, chị có theo tôn giáo nào không?

Bích Hằng: Tôi hiện đang công tác tại Trường Đại Học Quản Trị Kinh Doanh Hà Nội và cũng là một trong những cán bộ của Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Việt Nam. Gia đình tôi theo Nho giáo, cha là sĩ quan quân đội, mẹ là giáo viên. Từ khi phát hiện khả năng thấy, nghe và nói chuyện được với người cõi âm, qua tâm nguyện của các hương linh nhắn gởi, tôi có nhiều cơ hội đến với đạo Phật. Chính sự thanh lương, thánh thiện của quý Thầy qua công năng tu tập và lời kinh tiếng kệ đã giúp cho các linh hồn nhẹ nhàng thảnh thơi, trút bỏ những giận hờn phiền não, dễ tha thứ cho nhau và mau siêu thoát.

- Cảm nhận của chị khi tham dự Trai Đàn Chẩn Tế Bạt Độ?

Bích Hằng: Tôi thật sự xúc động trước tâm nguyện và sự thánh thiện của chư tôn đức Tăng Ni cùng Phật tử nơi đây, đã khai mở pháp hội lớn như thế này để cho các hương linh được hưởng lộc Phật. Giá mà quý vị cũng được nhìn thấy “người cõi âm” như chúng tôi (phái đoàn có 7 nhà ngoại cảm cùng đi), chắc chắn rằng quý vị cũng sẽ vô cùng xúc động bởi sau lễ “Nghinh Phan Sơn Thủy”, tôi đã phải bật khóc khi trông thấy hàng trăm hương linh trong đó có cả cụ già, trẻ em, phụ nữ, người cụt cả chân tay, đui mù, tàn tật do nhiều nguyên nhân. Ai mạnh thì dìu kẻ yếu, trước sau lũ lượt vào đàn tràng ăn mày công đức nơi cửa Phật.
Trang thông tin dòng họ Phạm chi cụ Lang Bình Lục Hà Nam

- Theo chị “người cõi âm” cần gì ở chúng ta?

Bích Hằng: “Tấm lòng”. Vâng! Tôi nhấn mạnh, người cõi âm rất cần ở chúng ta những tấm lòng và họ rất sợ bị người thân quên lãng. Có ai đó cho rằng chết là hết cho nên người “âm” dễ dàng bị lãng quên. Thực tế, hương linh rất sợ sự cô quạnh hẩm hiu, họ luôn trông chờ tình cảm tưởng nhớ của người thân nghĩ về họ. “Người cõi âm” không xài tiền, không ăn mặc như chúng ta, nhưng họ lại nhận ở chúng ta đầy đủ cả tấm lòng. Khi chăm sóc mộ phần, hài cốt, lo hương khói cúng giỗ v.v… thì “người âm” sẽ nhận được sự thành tâm của người dâng cúng.

- Giáo lý đạo Phật nói rất rõ về nghiệp lực của mỗi người. Theo chị, những hương linh mà chị đã từng gặp (trên 8.000 hương linh) là ai? Chị có bao giờ thấy địa ngục của người cõi âm chưa?

Bích Hằng: Thế giới người âm rất phong phú, đa dạng, chia ra làm nhiều giai tầng chứ không chỉ có những người giác ngộ về đạo Phật. Còn số mạng ư? Làm gì có số mạng cho hàng ngàn chiến sĩ, nhân dân phải tử nạn trong chiến tranh gây ra! Chính vì vậy mà các oan hồn uổng tử vật vờ đau khổ khi bị chết oan, thậm chí có người thân xác đã không còn nguyên vẹn mà hài cốt lại bị chôn vùi trong rừng sâu, khe suối… không ai hay biết. Tôi chưa thấy địa ngục của người cõi âm bao giờ, nhưng đã thấy rất nhiều các hương linh đau khổ vì nói không được do họ luôn bị canh giữ. Điển hình như trong chuyến tìm mộ liệt sĩ, khi đi ngang qua làng Thành Mỹ, xã Ninh Mỹ, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, tôi trông thấy một hương hồn thanh niên đầu cạo trọc, anh ấy muốn nhắn gởi tôi điều gì nhưng không nói được, bởi sau lưng anh có 2 bóng đen luôn ngăn cản không cho anh nói. Bên cạnh mộ anh thanh niên này, còn có mộ của một cụ già bê bết máu, cụ khóc và nhờ tôi nhắn với người thân hãy làm nhiều điều phước thiện mà cầu xin cho con trai, nó đang bị quỷ sứ canh giữ khổ sở lắm, hỏi ra mới biết cậu con trai đã giết cha và sau đó bị tử hình, hai cha con chôn chung một chỗ… Còn có trường hợp, hương linh cụ bà thọ 80 tuổi rồi, nhưng cụ cứ về kêu gia đình lên chùa cầu siêu cho cụ. Gia đình đã lập 4 đàn tràng mà cụ vẫn cứ kêu khóc hoài, người nhà liên lạc với cơ quan quản lý tiềm năng con người và xin gặp tôi. Sau khi tiếp xúc với hương linh của cụ, tôi được biết trước đây gia đình cụ có nuôi một cô cháu gái (mồ côi) gọi cụ bằng dì, hồi nhỏ cụ thường xuyên đánh đập và cho cô cháu gái ăn cơm nguội “trộn với phân của con gián”. Bây giờ muốn cho cụ được thảnh thơi thì đứa cháu gái phải thắp nhang tha thứ cho cụ và trên bàn thờ phải cúng cho cụ 1 bát cơm trộn với phân của con gián thì cụ mới mong được siêu thoát.

- Chị đã nhắc đến rất nhiều hai từ "cầu siêu"; vậy theo chị, phương tiện cầu siêu trong đạo Phật giúp ích gì cho các hương linh?

Bích Hằng: Tôi vô cùng tin vào sự siêu độ của nhà Phật, bằng sự thanh tịnh và cả tấm lòng từ bi của chư Tăng qua lời kinh của Phật dạy, các hương linh nghe hiểu và sẽ xả bỏ được tham chấp, oan nghiệt, từ đó họ mới mong được sám hối và siêu thoát. Đó là những điều mà các hương linh thường nhờ tôi nhắn với gia đình nên cầu siêu cho họ; âm siêu thì thế giới cõi dương mới bình an. Tôi mong sao một số tỉnh thành trên cả nước, tại những nơi mà chiến tranh xảy ra ác liệt nhất như: Quảng Trị, Quảng Nam, Điện Biên Phủ, các tỉnh Tây Nguyên, nhà tù Côn Đảo .v.v., những nơi chưa có chùa thì nên lập chùa và có nhiều trai đàn chẩn tế như thế này để cầu nguyện cho các hương linh, binh sĩ tử nạn, các vong linh oan hồn chết oan ức vì nhiều lý do, để họ được nương nhờ Phật lực mà siêu thoát.

Thú thật, “thầy cúng” thì rất nhiều nhưng tôi vẫn cứ nhờ đến nhà chùa bởi tôi tin vào đức độ và lòng từ bi thương xót chúng sinh bằng cái tâm trong sáng của quý Tăng sĩ chân tu Phật giáo. Theo tôi, dù ở thế giới nào đi nữa thì chúng ta cũng phải đối xử với nhau bằng cái tâm thì mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp và dễ dàng hơn. Tất cả mọi nét vẽ đều rất đẹp nếu chúng ta đặt bút xuống bằng cái tâm, và chính cái tâm của người con Phật sẽ đem lại an lạc cho mọi cảnh giới.

- Cảm ơn chị đã dành cho bạn đọc cuộc trò chuyện thú vị này!

Linh Toàn, Jun 06, 2008
Theo Phat Giao Dai Chung









Những lời tâm sự từ... thế giới bên kia

Trong đoàn người lớn nhất 83 tuổi  và người nhỏ nhất 42 tuổi, họ đã khóc như chưa lần nào được khóc. Vâng!  Những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi sau 30 năm mới nhận được thông  tin của người thân bị thất lạc mộ phần. Những giọt nước mắt như ân hận  xót xa vì một lẽ vô tình nào đó đã quên đi nghĩa tình với người đã chết…

                

Đó là những gì mà  chúng tôi tận mắt chứng kiến và ghi nhận được qua buổi “nói chuyện” với  “Người cõi âm” của 37 Phật tử Thiền Viện Vạn Hạnh (Đà Lạt) thông qua  nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng tại thủ đô Hà Nội sau chuyến đi cứu trợ bà  con miền trung bị thiên tai bão lũ đầu tháng 12 vừa qua.

LỜI TÂM SỰ CỦA  NGƯỜI … "CÕI ÂM"

Đưa cho nhà ngoại cảm  Phan Bích Hằng xem tấm hình của người em chồng là hương linh liệt sỹ  Trịnh Xuân Lành, chị Hoàng Thị Khuê ở tổ 37 khu phố 9 phường 12 TP. Đà  Lạt như cố dằn cơn xúc động, nói: “Em chồng tôi đi bộ đội và bị mất tích  năm 1978. Cả nhà lặn lội tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy, mong cô  giúp cho”.

Ngắm nhìn tấm hình của  liệt sỹ Lành độ 1 phút, nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng cho biết: “Hương  linh liệt sỹ Trịnh Xuân lành hiện đang “ẩn” trong tấm hình này. Anh nhờ  tôi nói với chị rằng ‘Anh rất cảm ơn và ghi nhận đầy đủ tấm lòng của  người chị dâu luôn nghĩ tới đứa em chồng ngắn số’”.

Hương linh  tâm sự rằng:  ‘Ngày tôi (Hương Linh) nhận giấy báo đỗ đại học thì cũng là lúc tôi nhận  được giấy báo tuyển quân. Xếp bút nghiên tôi lên đường nhập ngũ và đã  cùng đồng đội  tử nạn trong trận chiến đấu  oanh liệt tại Campuchia năm  1978. Trước đây tôi (Hương Linh) cũng có bia mộ đàng hoàng nhưng do chôn  ở dưới thấp cho nên mưa lũ đã cuốn trôi tấm bia của tôi được làm bằng  gỗ, và thế là tôi không còn dấu tích nào cả cho nên ban quản trang không  liên lạc được với người thân. Từ đó tôi trở thành kẻ vô danh trên bia  mộ! Hiện tại người ta đã qui tập tôi vào nghĩa trang Mộc Hoá, tỉnh Long  An. Tính từ tượng đài liệt sỹ ra,  mộ tôi xếp thứ bảy, ngay hàng đầu  tiên, đầu hàng có một lùm cây sum xuê đặc biệt nhất. Trên mộ có một cây  hoa màu tím và bát nhang của tôi người ta để hơi lệch…’

Đến từ phường 12, nhà số  60/15 đường Thái Phiên, TP. Đà Lạt, anh Hoàng Văn Sáo cũng mong nhà  Ngoại cảm cho biết Hương Linh người chú ruột của mình là liệt sỹ Hoàng  Phất - nguyên  tiểu đội trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam đã mất tích  tại Mặt trận Ba Lòng (Lào) năm 1954.

Mặc dù trước khi chết  Hương Linh không có tấm hình nào để lại cho cháu mình nhưng nhìn vào mặt  của anh Sáo, nhà Ngoại Cảm Phan Bích Hằng nói: “Trên mặt anh lúc này  tôi thấy có một Hương Linh còn nhỏ, tự xưng là em của anh. Hương Linh  nói là đã cứu anh thoát chết 1 lần (tai nạn nước), bây giờ muốn xin anh  “1 trái banh và 1 con diều”.

Anh Hoàng Văn Sáo  đang nghe nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng

Xác nhận thông tin của  nhà ngoại cảm vừa nói là rất chính xác, anh Hoàng Văn Sáo cho biết thêm:  “Tôi có 1 người em trai bị bệnh chết lúc vừa tròn 2 tuổi và tôi cũng đã  may mắn thoát chết trong một lần đi tắm sông” . Nhìn thẳng vào mặt anh  Sáo một lần nữa cô Bích Hằng nói thêm: “Hương linh của chú anh đã được  đưa về Việt Nam và  an táng tại Nghĩa trang Đường 9 (Đông Hà, Quảng  Trị). Mộ hiện nằm tại khu 7 số  mộ là 119, trên bia có ghi chữ liệt sỹ  vô danh”.

Không có người thân bị  mất tích, nhưng chị Lê Thị Thuý Hằng ở 33/17A Phan Đình Phùng Phường I  Đà Lạt hỏi thăm về người con của chị là Hương Linh Hàng Mỹ Oanh, 23  tuổi, bị tai nạn mất ngày 7/3/Đinh Hợi (2007) bây giờ ở đâu, có cần gì  không?  

Chị Lê Thị Thúy Hằng  chụp hình với nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Nhìn vào tấm hình của Mỹ  Oanh, cô Bích Hằng nói ngay: “Hương linh đang khóc vì thương nhớ mẹ,  những gì bố mẹ cúng cho con, con đều nhận được cả. Tuy nhiên hương linh  trách mẹ mình sao hôm tẩm liệm con, mẹ lại tháo xâu chuỗi hạt đá màu đen  mà con rất yêu thích!? Bây giờ con xin mẹ chôn xâu chuỗi này dưới chân  mộ cho con và xin thêm cuốn Album đựng hình màu đỏ của con mà mẹ đang để  trên bàn thờ”.

Cô Lê Thị D. (Vì lý do tế  nhị xin dấu tên) ở Lâm Hà, Lâm Đồng xin hỏi về cha của mình là hương  linh Lê Phước … . Cha có được siêu thoát không? Có cần gì không?

Nhìn vào hình của cụ một  lát, nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng cho biết: “Hương linh tâm sự rằng, tôi  buồn lắm. Đứa con dâu của tôi, mỗi lần nó giận chồng nó, nó cũng giận  luôn tui. Nó chửi con nó,  nó cũng chửi luôn tui và cụ nhờ nhà ngoại cảm  hỏi chị Đ..  rằng con có tiền không? Đem cha về chùa đi. Cha  buồn  lắm,  không thể nào siêu thoát được mặc dù  con gái (chị Đ… ) thường  xuyên đi chùa và luôn gởi tên để cầu cho ông siêu thoát! …”

Chị Trần Thị … (vì lý do  tế nhị xin dấu tên) hỏi về hương linh cha mình tên Trần Văn … Cha có cần  gì không? Có siêu thoát không? Nhìn vào hình và như có vẻ đang chăm chú  lắng nghe ai nói gì đó. Một lát sau nhà ngoại cảm nói giọng thật buồn:  “Cụ ông than rằng, các con mình đi chùa nhiều nhưng không biết gì cả.  Làm sao mà cụ siêu thoát được khi trong nhà các con không hoà thuận, lại  tranh giành nhà cửa đất đai của cha mẹ để lại…”

Cầm tấm hình của hương  linh Nguyễn Văn Mạnh, sinh năm 1939, quê quán Hoài Đức - Hà Tây. Nhà  ngoại cảm Phan Bích Hằng nói với bà Nguyễn Thị Bài (vợ của hương linh)  rằng: “Cụ ông không chết một mình. Cụ chết nước và chết trên một chiếc  thuyền cùng 40 người. Xác đã trôi từ Phan Rang ra Ba Ngòi…”

Tội nghiệp nhất là hương  linh của anh Nguyễn Ch … bị mất tích ở tiểu khu Phước Long năm 1974.  Hương linh than với nhà ngoại cảm rằng: “Do chị tôi không tin dưới mồ là  nơi chôn tập thể của cả một tiểu đội trong đó có em mình (chết tập thể  nên không thể nào bóc mộ được) nên khi cúng chị không gia tâm hướng về  tôi, thế là tôi hoàn toàn không hưởng được gì cả, luôn lạnh lẽo, đói  rách…

Nhận được thông tin trao  đổi của em mình qua nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, chị Nguyễn Thị Lệ Q  ... nước mắt cứ ràn rụa. Chị thú nhận: “Thật tình con không tin ngôi mộ  tập thể này có xác em con, nên khi cúng con không nhất tâm… Trước đây  con hay nằm mơ thấy cậu nó về than rằng em đói rách lắm… Con cứ tưởng  mình vì quá thương em nên mộng mị. Ai dè hôm nay cô Hằng cũng thấy em  con như thế. Tội nghiệp quá, con ân hận quá…

NHỮNG GIỌT NƯỚC  MẮT CHÂN TÌNH CỦA NGƯỜI …  DƯƠNG THẾ

Có lẽ vợ chồng anh Hoàng  Văn Sáo là người hạnh phúc nhất trong chuyến đi này.  Bởi trên đường rời  Hà Nội về đến Quảng Trị, anh xin phép đoàn rồi đi xe thồ vào nghĩa  trang Đường 9 (Đông Hà). Được sự giúp đỡ của Ban Quản Trang và theo sơ  đồ chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, anh đã tìm được nơi an nghỉ  cuối cùng của người chú ruột sau 29 năm thất lạc mộ phần.

10 giờ sáng ngày 13/11/  Đinh Hợi (2007), anh Trịnh Xuân Hiền và vợ là chị Hoàng Thị Khuê đã vui  mừng điện thoại báo tin cho tôi (người viết bài này) biết là vợ chồng  anh đã tìm được mộ của người em trai là liệt sỹ Trịnh Xuân Lành tại  nghĩa trang Mộc Hoá Long An đúng như sơ đồ do nhà ngoại cảm Phan Bích  Hằng đã vẽ: tính từ tượng đài liệt sỹ ra, mộ liệt sỹ Lành xếp thứ bảy,  ngay hàng đầu tiên. Đầu hàng có một lùm cây sum xuê đặc biệt nhất, trên  mộ có một cây hoa màu tím và chi tiết cực kỳ đáng kinh ngạc nhất là bát  nhang của liệt sỹ bị lệch sang một bên (đúng như lời cô Hằng nói).

Trao đổi với chúng tôi,  chị Lê Thị Thuý Hằng cho biết: “Quả thật cháu nó mất đột ngột quá (do  tai nạn) cho nên trước khi liệm con đã tháo sợi dây đeo cổ bằng hạt đá  đen của cháu để làm kỷ niệm. Vì thế khi nghe cô Bích Hằng nói “Cháu nó  đòi kỷ vật đeo cổ là hạt đá màu đen” con đã đem chôn sâu chuỗi hạt này  dưới chân mộ (đúng theo yêu cầu của cháu). Còn cuốn album hình màu đỏ  thì kỳ giỗ sắp tới con sẽ đốt luôn cho cháu.

Chị Lê Thị Đ … thì tâm sự  với chúng tôi rằng: “Ở quê người ta nói chỉ có con trai mới được thờ  cha mẹ, cho nên bây giờ con ân hận quá. Còn việc chị dâu con nóng tính  hay la thì cả họ ai mà không biết. Sắp tới con sẽ gởi ba con vào chùa và  ở nhà con cũng lập bàn thờ hương khói cho cụ…”

Còn chị Trần Thị D… và cô  Nguyễn Thị Bài thì nước mắt cứ ràn rụa xác nhận là những thông tin mà  nhà Ngoại Cảm Phan Bích Hằng vừa nói là hoàn toàn chính xác.

Vì khuôn khổ của trang  báo có hạn cho nên chúng tôi chỉ xin nêu vài dẫn chứng cụ thể trong số  37 Phật tử Thiền Viện Vạn Hạnh (Đà Lạt) đã được tiếp xúc với nhà ngoại  cảm Phan Bích Hằng và cũng vì lý do tế nhị cho nên một số trường hợp  chúng tôi xin dấu tên và địa chỉ. Mong quí vị thông cảm.

THAY LỜI KẾT  

Có ai đó cho rằng “Chết  là hết” !?. Thực sự đời người có đơn giản như vậy không? Nếu thế thì  việc tốt xấu, thiện, ác, lành, dữ do mỗi chúng ta làm ra thì sao? Riêng  tôi (người viết bài này) thì rất tin vào từng nghiệp lực của mỗi chúng  sinh, bởi nghiệp là hành động tạo tác do chính chúng ta làm ra và ta  phải gánh chịu hậu quả của việc mình làm.

Tác giả bài viết,  Thầy Thích Linh Toàn

Xin được mượn lời dạy của  Đức Phật trong Kinh Tăng Chi II để kết thúc bài viết này và thầm mong  rằng tất cả chúng sinh sớm “Tỏ Ngộ Lý Chơn Thường”, xa lìa bể khổ, không  vấn vương hậu quả của từng nghiệp lực bởi: “Ta là chủ nhân của nghiệp,  là kẻ thừa tự của nghiệp, nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc,  nghiệp là điểm tựa. Phàm nghiệp nào sẽ làm, thiện hay ác, ta sẽ thừa tự  nghiệp ấy (Tăng Chi II). Giàu sang hay nghèo đói, ngu tối hay thông  minh, an ninh hay bất an… điều do sự hiện diện và chi phối của nghiệp.  
































Chuyện về Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng


Phan Thị Bích Hằng sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng  nghèo thuộc xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình. Năm 1990, khi 17 tuổi,  vừa thi đại học về, Hằng cùng một cô bạn gái đang đi trên đường bỗng có  một con chó nhảy xổ ra cắn. Hằng bị cắn vào chân trái, cô bạn gái bị cắn  vào tay trái. Cũng như người dân ở các vùng nông thôn, Hằng và cô bạn  cảm thấy chuyện bị chó cắn rất bình thường, rồi quên ngay sau đó.

Vài ngày sau khi bị chó cắn, Hằng nhận được giấy báo  đỗ đại học. Khoảng một tháng sau, cô bạn đột nhiên không nói được nữa,  hàm răng cứng lại. Nghĩ là bị đau răng, Hằng đưa cô bạn đi khám. Bác sĩ  nha khoa kiểm tra và khẳng định không phải do đau răng. Hai người lại  đèo nhau đến Bệnh viện Quân y 5 Ninh Bình. Sau khi khám xét, bác sĩ bảo  bạn gái của Hằng có triệu chứng của người bị bệnh dại. Tưởng như đất  dưới chân sụt xuống, tử thần đã nắm tay mình dắt đi, Hằng nói như người  mất hồn: “Đúng như vậy. Cháu và cô bạn đều bị một con chó cắn”.

Sau hôm đó, Hằng cũng hôn mê bất tỉnh. Cô bạn thân  thì đã qua đời. Gia đình đưa cô đi chữa trị nhiều nơi, bằng cả Đông y  lẫn Tây y, song các bác sĩ, thầy lang đều lắc đầu, bởi bệnh này từ xưa  đến nay không ai chữa khỏi. Khi đến nhà một ông thầy lang theo Thiên  Chúa giáo, ông xem xét kỹ biểu hiện cơ thể rồi nói một câu an ủi: “Chúa  lòng lành sẽ che chở cho con”. Sau đó, ông bảo người con trai ra nghĩa  địa lấy một mảnh ván mà người ta vừa bốc lên hôm trước, rồi bào chế với  vài vị thuốc. Để giành giật giữa sự sống và cái chết, gia đình Hằng liền  cho cô uống ngay vị thuốc khủng khiếp này. Sau khi uống thuốc, ông thầy  lang bảo với bố mẹ Hằng: Sau ba tiếng đồng hồ cháu sẽ cảm thấy nóng  khắp người, lên cơn sốt mê man, nói sảng, thậm chí lên cơn điên cắn xé.  Nếu ba ngày sau cháu hết cơn thì cháu sống được còn nếu lên cơn trở lại  thì cháu không sống được nữa. Tôi rất muốn cứu cháu nhưng khả năng của  tôi chỉ có vậy.

Đúng như lời ông thầy lang nói, 9h tối Hằng lên cơn  cắn xé điên cuồng, đến 11h đêm mới thiếp đi. Ngày thứ nhất, ngày thứ hai  không thấy triệu chứng gì. Ngày thứ ba, khi cùng người anh trai của cô  bạn gái đã mất ra mộ thắp hương thì đột nhiên Hằng cảm thấy có một luồng  khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hằng liền nói: “Anh đưa nhanh em về, em  sắp lên cơn điên rồi”. Từ đấy, Hằng không còn biết gì nữa. Đến 1h sáng  hôm sau, gia đình không còn hy vọng bởi Hằng đã hoàn toàn tắt thở. Bình  thường, những người trẻ tuổi như Hằng ở quê được khâm liệm rất nhanh rồi  đem chôn, không tổ chức lễ tang, kèn trống.

Thế nhưng, có một ông cụ dạy chữ nho ở làng rất giỏi  tử vi vào nhà Hằng, sau một hồi tính toán, ông bảo: “Thứ nhất, chưa qua  giờ Thìn không được khâm liệm cháu; thứ hai, cứ để nó nằm như thế, không  được thắp hương”. Lúc đó, một ông bác sĩ nói: “Tốt nhất đậy mặt cháu  lại, để gia đình đi chuẩn bị cho cháu, tại sao cụ lại nói vậy”. Ông cụ  đó nói tiếp: “Các anh thì có cả một nền y học hiện đại, còn tôi chỉ là  tàn hương nước thánh, nhưng tôi khẳng định nó không chết”. Nghe cụ già  và bác sĩ tranh cãi, gia đình Hằng rất hoang mang, không biết xử trí thế  nào. Thế nhưng, ai đi mua gỗ đóng quan tài cứ đi, ai ngồi chờ xem lời  ông cụ linh ứng thế nào thì cứ chờ.

Hồi khắc khoải chờ chết, Hằng có hỏi bố (bố Hằng là  quân nhân): “Vì sao những vị lãnh đạo khi chết người ta lại bắn bảy loạt  đại bác”, bố Hằng trả lời: “Để linh hồn mau siêu thoát”. Nghe bố nói  vậy, Hằng liền bảo: “Khi con mất bố bắn cho con bảy phát đạn để con mau  siêu thoát trở về với gia đình mình”.

7h sáng hôm đó bố Hằng mới về đến nhà. Trông thấy đứa  con gái tội nghiệp tắt thở nằm đó ông không kìm được nước mắt. Nhớ lời  hứa với đứa con gái, ông lôi súng ngắn ra bắn. Tiếng súng nổ làm Hằng  bật tỉnh dậy và phản xạ đầu tiên là lao ra phía tiếng súng gọi “Bố ơi!”.  Hằng đạp phải những chiếc vỏ đạn và ngã rất mạnh xuống sân. Mọi người  liền khiêng cô vào trong nhà.

Sau khoảng nửa tiếng, Hằng tỉnh lại hoàn toàn. Khi  đó, một cảm giác rất kỳ lạ đến với cô. Thân thể dường như mất trọng  lượng, như đang bay và nhìn mọi người như ở một thế giới khác. Theo lời  Hằng, trong thời gian 30 phút bất tỉnh do trượt ngã đập đầu xuống sân,  cô thấy bà nội và bà ngoại (cả hai đều đã mất) gọi cô. Hằng thấy mình  đang đi qua một cây cầu bắc qua con sông lớn với mây mờ sương khói bao  phủ. Phía bên kia cầu, bà ngoại cùng rất nhiều người đứng vẫy tay, bà  nội thì đứng bên bờ này kéo lại. Cố vùng vẫy, Hằng tuột khỏi tay bà.  Đúng lúc đó thì tiếng súng làm Hằng giật mình tỉnh dậy. Mọi người đều  vui mừng khôn xiết, coi việc Hằng sống lại là chuyện thần kỳ.

Vài tháng sau, khi khỏe mạnh hẳn, Hằng thường đi lung  tung, không có định hướng. Điều kỳ dị là nhìn mặt mọi người Hằng có thể  biết được họ còn sống lâu hay sắp chết. Một số người đang khỏe mạnh  song lại cứ như có ai đó nói với cô rằng họ sắp chết, thế là cô tìm họ  nói cho họ biết rằng họ sắp chết. Không ít lần cô bị ăn đòn vì... độc  mồm, độc miệng.

Ngày đó, trong làng có ông Vũ Văn Trác, 50 tuổi, rất  khỏe mạnh và quý mến Hằng. Ngày Hằng còn bé, có cái bánh, cái kẹo ông  đều dành cho. Một hôm, gặp ông Trác đi làm đồng về, Hằng bảo: “Ông ơi,  chắc là ông sắp mất rồi. Ông đừng đi làm nữa cho khổ!”. Nghe Hằng nói  thế, ông Trác cầm cái roi trâu quát: “À, tưởng là con cô giáo mà tao  không dám đánh à? Bố mày có là đại tá thì hôm nay tao cũng phải cho mày  một trận”. Khi ông Trác cầm roi trâu đuổi, Hằng còn vừa chạy vừa quay  lại bảo: “Ông sẽ chết thật mà”. Ông Trác tức sôi máu đánh Hằng một trận,  cô đau phát khóc, nhưng vừa khóc vừa khẳng định vài ngày nữa ông sẽ  chết. Hôm ấy những người chứng kiến được bữa cười ra nước mắt. Nhưng  rồi, vài ngày sau loa truyền thanh xã thông báo ông Trác chết thật.  Thông tin ấy làm cả làng sợ hãi.

Tiếp sau ông Trác là ông Bùi Văn Trai, Chủ nhiệm HTX  thêu xuất khẩu xã Khánh Hòa. Ông Trai là bạn rất thân của mẹ Hằng. Hôm  đó, giữa hội trường UBND xã, rất nhiều người chứng kiến, Hằng nói: “Đến  tháng giêng là chú chết đấy, có bao nhiêu hợp đồng xuất khẩu chú bàn  giao hết đi, nếu không đến lúc ấy lại không kịp”. Ông Trai bực mình nói  với bố mẹ Hằng rằng: “Anh chị phải về dạy bảo con, chứ cứ để nó huyên  thuyên như thế là không được”. Không ngờ, đầu tháng giêng ông Trai chết  thật.

Sau chuyện đó cả làng bảo Hằng bị ma ám, nói ai chết  là người ấy chết. Người ta cứ nhìn thấy Hằng là tránh xa. Mọi người  trong gia đình Hằng đều đau khổ. Mẹ Hằng là giáo viên dạy giỏi nhiều  năm, các phụ huynh đều rất tin tưởng khi con cái họ học lớp bà chủ  nhiệm, nhưng biết chuyện của Hằng thì đều xin cho con chuyển lớp. Hằng  ra sức thuyết phục mọi người rằng cô không bị thần kinh, những chuyện đó  là do cô nhìn thấy, nhưng không ai tin. Cha mẹ Hằng đưa cô đi hết bệnh  viện này đến bệnh viện khác khám thần kinh, rồi đưa đi gặp hết “cậu nọ,  cô kia” cúng bái. Mặc dù khi đó Hằng có khả năng phán đoán được tình  trạng sức khỏe, thậm chí cả suy nghĩ của người khác, song Hằng đau khổ  đến nỗi chỉ mong quên hết khả năng ấy đi.

Theo lời kể của Hằng, một ngày, trong cơn tuyệt vọng,  Hằng ao ước được "nhìn thấy" bà nội và bà ngoại, những người cô rất yêu  quý. Thế rồi, kỳ lạ thay, vào ngày giỗ bà nội, Hằng “nhìn thấy” bà nội  (bà chết khi Hằng 10 tuổi) về, bế theo một đứa trẻ và dắt theo một đứa  nữa. Hằng nói chuyện với bà, rồi kể cho mọi người nghe. Ông nội nghe  Hằng nói liền kể rằng đó là hai đứa con của ông đã mất lúc tám tháng và  ba tuổi. Lúc này, mọi người mới kinh hoàng nhận ra rằng, Hằng có khả  năng đặc biệt.

Ngôi làng Hằng đang sống có ngôi chùa Dầu rất cổ. Khi  nhà Trần đánh tan Chiêm Thành, bà Huyền Trân Công Chúa không về Thăng  Long mà vào tu ở ngôi chùa này. Sau này gia tộc họ Trần cũng về đây ở,  rồi chết đi thì chôn luôn ở quanh chùa. Một lần, Hằng vào nhà ông chú  ruột chơi rồi bảo rằng, trong vườn nhà chú có bóng người. Nhà chú Hằng  ai cũng mắc bệnh kỳ lạ, teo một bên chân, ngoẹo một bên đầu về bên phải,  nên ông rất tin lời Hằng nói. Thế là hai chú cháu đào bới thử mảnh  vườn. Không ngờ thấy một lớp ngói đã mục, rồi đến một lớp đất đỏ. Gạt  lớp đất đỏ ra thì thấy lớp quách bằng hợp chất gồm vỏ hến, vôi, mật. Phá  lớp này ra thì thấy cỗ quan tài chạm trổ rất đẹp bằng gỗ ngọc am. Bật  nắp quan tài thấy xác ướp người đàn ông. Sau này, các nhà sử học xác  định ngôi mộ có tuổi 700 năm.

Chính gia đình Hằng cũng để thất lạc mộ cụ bốn đời.  Nhiều lần, bố Hằng nhờ đồng đội về đào bới mà không thấy. Đúng ngày giỗ  cụ, Hằng thử đi tìm. Không ngờ, Hằng “nhìn” thấy mộ cụ nằm trên đường  đi. Hằng liền rủ mấy người anh ra đường đào. Mấy anh bảo vệ xã nhìn thấy  thì bảo: “Chết dở thật. Con ông bộ đội rỗi việc đi phá đường”. Hằng  khẳng định dưới lòng đường có mộ thì mấy anh bảo vệ bảo: “Thế thì đem  cuốc xẻng ra đào thử xem con dở hơi này nó nói có đúng không!”. Khi đào  sâu gần 2m thì xuất hiện một tấm gỗ có khảm chữ Hán. Hằng liền đem rửa  mảnh gỗ đi rồi mang cho ông nội đã 80 tuổi đọc. Ông nội Hằng đọc thấy  hai dòng chữ ở hai mặt tấm gỗ là “Âm thủy quy nguyên” và “Vinh quy bái  tổ” thì lăn ra khóc. Bao nhiêu năm nay đã nhiều đêm ông không nhắm mắt  được vì đã để thất lạc mộ tổ. Lúc này, mọi người không còn nghi ngờ gì  về khả năng đặc biệt của Hằng nữa.

Nhưng bố Hằng, là một cán bộ được rèn luyện trong môi  trường quân ngũ, tính tình cứng rắn, chỉ tin vào khoa học nên vẫn chưa  tin vào khả năng của Hằng. Ông bỏ cả việc cơ quan để ở nhà trông Hằng,  đuổi hết những người tìm đến “cầu thánh, cầu thần”. Để chứng minh với bố  rằng cô không bị thần kinh, không bị hoang tưởng di chứng chó dại cắn,  cô xin bố cho đi thi đại học và hứa chắc chắn sẽ thi đỗ. Để bố tâm phục  khẩu phục, Hằng quay ngoắt sang ôn thi khối A, ĐH Kinh tế quốc dân, cho  dù năm trước cô thi khối C. Chỉ có 15 ngày ôn thi, kể từ khi xin bố, vậy  mà Hằng đã thi đỗ với số điểm khá cao, 24 điểm.

Khi đó, Hằng đã là cộng tác viên của Viện Khoa học  thể dục - thể thao. Một số cán bộ có tâm huyết của Bộ VH-TT đã đi theo  Hằng để nghiên cứu rất tỉ mỉ về khả năng tìm mộ. Hằng đã nhờ những vị  cán bộ này cho người về giúp cô khảo sát lại di tích lịch sử chùa Dầu  quê cô có từ đời nhà Trần. Hằng về, “nói chuyện” với những người xây  chùa, tất nhiên là đã chết cách đây 700 năm, trong đó có cả nhũ mẫu của  Huyền Trân Công Chúa, là bà Phan Thị Vinh. Người xưa đã kể tỉ mỉ cho  Hằng biết tòa sen như thế nào, bát hương ra sao, có bao nhiêu sắc phong  từ các đời vua. Những gì Hằng thu thập đều được các cơ quan quản lý văn  hóa xác nhận đúng. Với những tài liệu, hiện vật thu thập được, Phòng văn  hóa đã trình lên tỉnh, tỉnh trình lên bộ và sau đó chùa Dầu được công  nhận là di tích lịch sử văn hóa.

Những gì Phan Thị Bích Hằng làm được cho đời thực sự  trân trọng, không lý lẽ gì có thể bác bỏ. Đã có hàng ngàn gia đình tìm  lại được người thân, đã có cả ngàn hài cốt liệt sĩ được trở về đất mẹ  sau bao nhiêu năm nằm nơi rừng sâu núi thẳm, mà nhiều đồng đội, người  thân đi tìm không thấy. Thậm chí, qua Bích Hằng, lịch sử đã phải viết  thêm những trang hào hùng về trận đánh khốc liệt ở cánh rừng K'Nác,  huyện K'Bang, tỉnh Gia Lai. Nơi đây, dòng Đắk Lốp đã nhấn chìm 400 thi  thể chiến sĩ và cả những chiến công của họ nếu không có nhà ngoại cảm  Phan Thị Bích Hằng vượt rừng, lội suối tìm hài cốt của họ để đồng đội  đưa về nghĩa trang liệt sĩ, mang lại niềm an ủi cho các gia đình.

Theo CAND

Chao chi!

em dang sinh song va lam viec tai Dong Nai, que em o Vinh Long. Em rat buon vi ba em vua qua doi .Luc ba mat khong co ai o nha ( 3anh em cua em di lam xa, o nha chi co ba va me. me sang di ban o cho, chi co ba o nha)

ba mat khong bi benh gi ca. ba ngu tren vong roi chet luon. ba huong duong 53 tuoi.

lam con em xot xa lam chi a, ca cuoc doi ba vat va chua duoc huong phuoc con cai.

bay gio em rat nho ba, khong biet ba o the gioi ben kia ba nhu the nao, ba duoc sieu thoat khong?

Hang dem em ao uoc gap ba, noi chuyen voi ba vaø ba can gi khong, con co gang lam cho ba.

cam on chi lang nghe em tam su. chuc chi luon suc khoe , hanh phuc
chi oi em chua bao gio nhin thay nguoi am nhung co nhung chuyen em linh cam khi sap co chuyen gi xay ra voi gia dinh thi rat dung. co 1 chuyen ma cho den bay gio em van khong the tin va khong the giai thich  được đó là trước ngày mẹ em mất 1 vài ngày(Bà bị bệnh tim và chỉ ốm mệt chứ không nằm liệt giường, vẫn đi làm bình thường chị ạ) vậy mà tại sao tối hôm nay mẹ em tắm và thay quần áo ra chậu thì hôm sau em giặt quần áo cho mẹ ngay mà lại thấy cả 1 chậu dòi trắng nhung nhúc hả chi? em rất trân trọng và quý mến những người có khả năng diệu kỳ như chị. em cũng rất mong muốn được 1 lần trong đời nghe chị nói chuyện về cõi âm, muốn được nói chuyện với những người thân yêu của mình đã mất qua chị. em thật sự rất mong nhận được hồi âm của chị. chị cho em xin số đt của chị được không a? em tên Giang (Quảng ninh). nếu là người may mắn được gặp chị thì chị nhăn tin cho em theo sô: 01648029887 chị  nhé!
CHi co the cho em hoi nguoi ma con song suot ngay nguyen rui va mun danh chem nguoi khac thi sau nay ho chet co bi hanh ha nhu the ko.
Em muon tam su voi chi qua DT 0937.250.295 hoac huongort@gmail.com
Ko nen co y kien ve linh Vuc ma Minh chua thuC su hieu het -vi trinh do va kha nang tU duy moi nguoi moi khac
chi co the hoi giup em.dia nguc tang
thu 19 la gi va o dau ko
neu duoc xin lien lac sdt.00971554380688
chi qua la mot nha ngoai cam phi thuong. e rat mong muon duoc noi chuyen voi chi qua dt ,vi e o trong nam nen chua sap xep de ra gap chi dc .chi co the cho e so dt cua chi kg? e ten long so dt cua e la; 0913666728 .mot lan nua em rat mong dc noi chuyen voi chi xin chi dung tu choi em. em chuc chi va toan the gdinh luon luon dc manh khoe hanh phanh phuc .men chao chi.
TÔI CÓ HAI CHỊ RUỘT VÀ MỘT CHỊ NUÔI BỊ THẤT LẠC MỘ SAU MỘT CƠN LỦ ĐÃ SAN BẰNG CHỔ ĐÓ NÊN KHÔNG BIẾT NẰM DÂU , NẾU CÓ THỂ XIN NGƯỜI GIÚP DÙM , ĐT: 0905290676 - MONG MỌI SỰ TỐT ĐẸP LUÔN ĐẾN VỚI NGƯỜI
Cuộc đời đầy rẫy chuyện thật giả, giả thật!
Bà Bích Hằng tài quá nhỉ? nói chuyện được với người đã chết, sao không dám vào ngành công an để làm thay việc cho cảnh sát hình sự, tìm thủ phạm của các vụ giết người và chỉ cần nói chuyện với linh hồn là tìm ra thủ phạm. đến lúc ấy bà Hằng sẽ trở thành vĩ nhân của thế giới loài người
Đương nhiên là bà ta không dại gì vào ngành công an để tham gia điều tra hình sự rồi, vì chân tướng sẽ bị phơi bày hết ra, rồi thì còn lừa được ai nữa, lấy gì mà sống.
chỉ tiếc là những nhà báo rẻ tiền đã quảng cáo cho bà ấy quá nhiều và biết bao người không nhận ra được chân tướng sự thật của các "Nhà ngoại cảm"
Là người gần gũi với cõi âm chắc có lẽ cô rát hiểu là người cõi âm cần gì và muốn người thân của mình đối xử với mình ra sao. Vậy nhờ cô hãy cho chúng tôi biết tường tận về cách cúng giỗ, thờ , vái tổ tiên ông bà thần linh những người thân trong gia tộc đã mất như thế nào để chúng tôi không phạm sai lầm đáng tiếc trong việc chăm lo phần hồn cho những người đã khuất. Nghĩa tử là nghĩa tận. Mong cô hãy quan tâm và chỉ giúp cho chúng tôi. Xin chân thành cảm ơn cô và chúc cô mạnh khỏe, làm nhiều việc tốt phục vụ cho đất nước.
Every one understands that modern life seems to be expensive, nevertheless different people require cash for different issues and not every one gets enough cash. Therefore to get quick <a href="http://bestfinance-blog.co... loans</a> and auto loan should be a proper way out.
Phân trang 1/3 Trang đầu 1 2 3 Trang sau Trang cuối
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID登入 权限选项 Hình vui