Ảnh Girl Xinh

Xem Phim Online

NGẮM GIRL XINH

Học Tiếng Anh

"Có lần, gợi ý không uống thuốc tránh thai nữa, anh gắt lên và bảo không uống, sau này có làm sao, em đi mà tự chịu trách nhiệm. Bây giờ cả hai đều chưa có việc làm ổn định, chửa thì sống ở đâu và sống bằng gì."


Lời tự thú của một nữ sinh sống thử

Mỗi lần nấu cơm, căn buồng lại trở nên ngột ngạt đầy khí gas.

'Ngó trước nhìn sau, tôi mạnh dạn bước đến ATM. Trong tài khoản còn đúng 60 nghìn đồng, tức là chỉ còn được rút 10 nghìn nữa thôi. Tờ tiền vừa ra khỏi máy, tôi nhét vội vào túi rồi bước nhanh để không ai nhìn thấy. 10 nghìn cho hai người sống từ giờ đến cuối tháng, mà phải rút, tôi mới có tiền gửi xe đi học'.

Trong góc căn phòng nóng bức, tối om là một thân người mệt mỏi, lờ đờ và hốc hác đang nằm vắt lên đống chăn lộn xộn. Trang đang ốm. Cô cố nhổm dậy, uống hớp nước và ăn thìa cháo hành tía tô vừa mua về rồi từ từ kể chuyện... sống thật.

Đã 5 tháng nay, Trang, cô sinh viên một trường đại học ở Hà Nội, bắt đầu cuộc sống thử với bạn trai trong căn buồng chật chội là căn bếp nhỏ của một gia đình trên tầng 3 khu trung cư xập xệ. Căn phòng hạnh phúc chỉ có hai ô vuông bé tẹo thông gió gọi là cửa sổ. Mỗi lần bật bếp gas nấu cơm, cái ổ này như bị hun, ngột ngạt khó thở. Lúc nấu, người trong nhà đành phải ra hành lang tản mát hóng gió. Nấu xong, phải đợi một lúc mới dám vào nhà ngồi.

Trang kể, dọn về sống cùng nhau là chấp nhận mọi thứ có thể xảy ra và tất nhiên, chuyện quan hệ cũng không thể tránh khỏi. Không chút ngần ngại, cô chia sẻ: "Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần. Không thể tưởng tượng nổi, ở gần nhau, rảnh rỗi lúc nào là tiến hành lúc đó. Có những hôm sáng đi làm, tối đi học, về đến nhà mệt rã rời chân tay vẫn phải phục vụ. Đâu phải lúc nào mình cũng muốn và hào hứng trong chuyện chăn gối. Những lúc không thích mà vẫn phải gần gũi, cơ thể luôn đau đớn và cảm thấy bị tổn thương".

Nói như một người đã dạn dày kinh nghiệm sống, từng trải trong tình trường, cô sinh viên năm thứ 2 tâm sự: "Con trai có nhu cầu gấp ba con gái. Không cần biết mình có thích hay không, không quan tâm mình đi về mệt mỏi thế nào, miễn là thỏa mãn được nhu cầu lúc đó là họ thoải mái. Xong đâu đấy, họ quay đi để kệ mình ra sao thì mặc".

Lời tự thú của một nữ sinh sống thử

Trang ở cùng bạn trai đã 5 tháng nay.

Tình dục như một cách để Trang giữ bạn trai cũng như để nuôi dưỡng tình yêu của hai người và đợi đến ngày một kết thúc tốt đẹp sẽ xảy ra. Khuôn mặt phờ phạc vì đang ốm, mệt mỏi xúc từng thìa cháo lên miệng, cô kể tiếp: "Không thể thoát được hôm nào chỉ trừ đúng 3 hôm đến tháng, thậm chí anh ấy còn luôn hỏi hết chưa bởi không thể chịu nổi nữa. Tất nhiên bản thân cũng muốn chuyện đó lúc ở bên cạnh người yêu nhưng do mệt mỏi nên thấy chuyện quan hệ nhiều khi là miễn cưỡng".

Như để chứng minh cho việc uống thuốc tránh thai đều đặn, cô móc trong túi xách một vỉ màu xanh. Dưới mỗi viên thuốc nhỏ tí màu trắng là các thứ trong tuần được viết bằng tiếng Anh. Một viên đã được bóc ra uống. "50 nghìn một vỉ đấy. Anh ấy đưa tiền để mua. Bây giờ chỉ cần dừng uống là dính ngay. Có lần, gợi ý không uống thuốc nữa, anh gắt lên và bảo không uống, sau này có làm sao, em đi mà tự chịu trách nhiệm. Bây giờ cả hai đều chưa có việc làm ổn định, chửa thì sống ở đâu và sống bằng gì".

Lý do Trang đưa ra cho cuộc sống trước hôn nhân cũng giống như bao cái gạch đầu dòng trên các diễn đàn mạng hay trong các bài viết đã đề cập, cũng ở chung cho tiết kiệm, ở chung cho tiện cả đôi bên... tuy nhiên, cảm giác ra sao thì chỉ người sống thử mới biết được. Bạn trai là bộ đội nhưng được phép ra ngoài làm kinh tế. Dặt dẹo và không có việc làm, mọi chi tiêu trông chờ vào đồng lương làm thêm 1,7 triệu đồng một tháng của cô.

"650 nghìn tiền nhà một tháng cộng với tiền xăng và các khoản lặt vặt là 800 nghìn, vậy là còn khoảng 900 tiền ăn cho hai người. Mỗi lẫn đi chợ ít nhất cũng mất 30 nghìn. Hôm nào hết gạo, số tiền ấy còn đội lên nhiều hơn. Nhiều hôm cả hai không còn nổi vài nghìn trong túi, những lúc đó một là anh ấy đi vay tạm tiền bạn hoặc là mình tạm ứng tiền ở chỗ làm. Có tháng, chưa cầm lương về đến nhà đã gần hết vì trả nợ. Thử tính xem, vài trăm bạc trong vòng một tháng thì tiêu kiểu gì. Tối đi học không có nổi tiền gửi xe. Ra ATM rút tiền mà thấy xấu hổ vì chỉ còn có 10 nghìn. Rút vội cho vào túi rồi đi nhanh để không ai nhìn thấy".

Chuyện yêu nhau, hai gia đình đã biết nhưng còn chuyện sống chung đã rồi thì chẳng ai biết ngoài hai người. Muốn cưới nhưng theo Trang "còn quá nhiều khó khăn". "Đã hết bóng gió rồi đến nói thẳng giục anh bảo bố mẹ qua thưa gửi với gia đình tôi nhưng anh cứ từ từ rồi im im. Vả lại...". Trang ngập ngừng như không muốn nhắc lại những điều đã nói.

Với người bạn trai hiện tại, không phải là người đầu tiên cô quan hệ. Cái ngàn vàng đã trao cho một người bạn cùng lớp từ lâu. Đến anh này, giường như Trang đã chắc chắn về một tương lai hạnh phúc, cô quyết định dọn về ở chung. "Ban đầu cũng lưỡng lự nhưng vì anh ấy ra ngoài làm, phải thuê nhà, tôi cũng thế, tốt nhất là góp gạo thổi cơm chung. Mọi thứ lúc đầu đều bỡ ngỡ, cả việc ngủ cùng nhau nhưng rồi dần dần lại thấy quen. Đến giờ lại lo vì khi người ấy đã hiểu rõ mình rồi, biết rõ mọi thứ, nhìn thấy chán rồi thì chẳng còn gì để khám phá và tìm hiểu nhau nữa. Chẳng biết làm thế nào".

Biết rằng bỏ là thiệt bởi khó có người đàn ông nào chấp nhận lấy cô gái đã sống thật về làm vợ. Cô đành buông xuôi cho mọi chuyện. Cũng đã có những phút lo lắng vì đã "trót dại" quá nhiều, Trang âm thầm đi xét nghiệm HIV. "Một hôm thấy ra nhiều khí hư và cũng tiền sử bị viêm nhiễm nên tôi quyết định đi xét nghiệm máu xem sao. Run khi cầm tờ kết quả nhưng thật may, không sao".

Tâm trạng bế tắc, bất lực hiện rõ trên nét mặt xanh xao và xương của Trang. Thoáng nhìn ra ô cửa sổ nơi có hai chiếc khăn mặt đang treo cạnh nhau trên một chiếc mắc, cô chợt khẽ thở dài rồi trệu trạo nuốt nốt chỗ cháo để còn uống thuốc.

(Tên nhân vật đã thay đổi)

Theo Ngôi Sao


Tâm sự của một cô gái từng 'sống thử'

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ sống thử, sẽ quan hệ tình dục trước hôn nhân nhưng tình yêu với Tuấn, người con trai tôi yêu bằng cả trái tim mình đã làm tôi mê muội.

Tâm sự của một cô gái từng "sống thử"

Ảnh minh họa

Tôi và Tuấn yêu nhau vào đúng năm cuối đại học, anh học cùng khóa với tôi nhưng khác khoa. Tôi vẫn nghe tiếng anh từ lâu: một chàng trai tỉnh lẻ nhưng con nhà giàu, đẹp trai. Mức học của anh cũng khá. Nói chung anh là đối tượng theo đuổi của nhiều cô gái trong trường, trừ tôi. Bạn bè vẫn bảo Tuấn đào hoa và có tính lăng nhăng, ai yêu chàng ấy thì khổ. Tôi cũng nghĩ thế nhưng tôi không nghĩ mình chính là cô gái phải chịu nỗi khổ ấy...

Tôi tình cờ chạm mặt anh trên thư viện, chỉ qua vài câu chào hỏi ban đầu, Tuấn đã cuốn tôi vào ánh mắt như biết cười và lối nói chuyện có duyên đầy sức hút của anh. Quả thật tôi đã mê đắm vào một tình yêu nồng nàn nóng bỏng, chẳng cần biết tương lai sau này hai đứa có đến được với nhau không. Yêu Tuấn rồi tôi mới thấy mình thật khổ sở khi quanh anh có bao người đẹp vây quanh, lúc nào cũng thiết tha xin chết, chỉ cần được anh chấp thuận.

Ban đầu Tuấn cho tôi niềm tin “anh chỉ có em” khiến tôi cũng yên tâm phần nào, và lòng cảm thấy lâng lâng tự hào khi đi bên anh, trước bao con mắt ngưỡng mộ, ghen tị của bọn bạn. Nhưng yêu nhau một thời gian, tôi thấy Tuấn ít quan tâm đến tôi hơn, có những buổi trốn tôi đi sinh nhật bạn một mình hay đi đâu đó tôi cũng không biết. Có lần đứa bạn thân của tôi bảo nhìn thấy anh ta đi chơi với cô gái nào đó, rất tình tứ. Tôi nổi cơn ghen, truy hỏi thì Tuấn chối phăng, anh ta bảo làm gì có chuyện đó, nếu em không tin thì đến ở với anh đi, anh thoải mái cho em quản lí.

Tuấn lên Hà Nội học đại học được bố mẹ mua cho một căn hộ chung cư, nhiều lần tôi có đến nhà anh, hai đứa nấu cơm ăn chung. Trong một không gian riêng tư như thế, nhiều lần chúng tôi đã không kìm được cảm xúc của mình nhưng tôi chưa để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tuấn thì luôn luôn đòi hỏi, luôn luôn khao khát, nhiều lúc anh như phát cuồng vì bị tôi từ chối.

Tôi thật sự rất yêu anh, muốn được chung sống bên anh. Nhưng sống thử trước hôn nhân thì tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Tôi nghĩ đó là một việc không thể chấp nhận được với bất kì người con gái nào, nhất là với một cô gái quê mùa, luôn được mẹ răn dạy cẩn thận như tôi: “Lên thành phố học nhiều cạm bẫy, con phải biết giữ gìn, đừng nhẹ dạ cả tin mà khổ suốt đời con ạ”.

Vậy mà... trái tim yếu đuối trong tôi, những khao khát, những ghen tuông đã khiến tôi chấp nhận về sống chung với anh. Tôi muốn giữ anh cho riêng mình, muốn anh ở trong tầm mắt của tôi, muốn được chăm sóc và yêu thương anh như một người vợ thật sự. Tôi đã thỏa mãn lòng ích kỉ của mình, Tuấn chung tình bên tôi, hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau, tôi không còn lo sợ mất anh, và dĩ nhiên tôi đã phải cho đi đời con gái của mình. Lúc ấy tôi không mảy may hối tiếc bởi anh hứa sau khi ra trường, có việc làm ổn định anh sẽ cưới tôi làm vợ.

Nhưng bao lời hứa đã theo gió bay đi, để lại trong tôi nỗi cay đắng xót xa, tủi nhục ê chề. Tuấn đã bỏ rơi tôi, chạy theo cô con gái giám đốc vừa xinh đẹp, có tiền lại hứa hẹn mang đến cho anh ta một tương lai sáng lạn. Tôi đã khóc hết nước mắt cầu xin anh quay về với tôi nhưng khuôn mặt anh lạnh lùng: “Tôi chán cái cảnh em cứ nhằng nhẵng bám theo anh cả ngày rồi?”

Có thể là tôi đã sai khi quá yêu và giữ anh ta bên mình nhưng sao anh ta lại buông ra những lời tàn nhẫn ấy. Sao tôi không sớm nhận ra bộ mặt đểu cáng của anh ta, sao tôi ngu muội vậy?

Số phận như cũng muốn trêu đùa tôi. Chưa kịp nguôi ngoai với nỗi đau bị bỏ rơi thì tôi lại cay đắng phát hiện mình đang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi đã cố tìm anh ta, mong anh ta nghĩ lại mà đoái hoài đến tôi và con nhưng anh ta tàn nhẫn quẳng cho tôi một xấp tiền và bảo tôi tự giải quyết. Tủi nhục, đau đớn, ê chề và quá uất hận người đàn ông bội bạc, tôi đã bỏ đi giọt máu của mình. Tôi không muốn giữ lại đứa con của kẻ mất hết tính người, tôi sẽ quên hết quá khứ, sẽ đứng lên và sống tốt để anh ta phải sáng mắt ra.

Tôi đã quyết tâm làm được điều mình muốn. Sau 3 năm nỗ lực, cố gắng tôi đã khẳng định được vị trí của mình trong công ty, vươn lên chức trưởng phòng và tự lo cho mình một cuộc sống thoải mái. Trong suốt những năm tháng ấy, có một người luôn ở bên tôi, tiếp thêm cho tôi sức mạnh và động viên tôi rất nhiều. Anh là Hoàng, làm cùng phòng với tôi và hiện là sếp trực tiếp của tôi.

Tình cảm chân thành của anh đã dần lay động trái tim tôi. Tôi yêu anh lúc nào chẳng hay, một tình yêu chín chắn, trưởng thành, với bao mong ước về tương lai. Anh luôn tỏ rõ mình là một người đàn ông bao dung, rộng lượng và rất ân cần, chu đáo. Lòng tôi rất đỗi bình an khi bên anh. Chúng tôi đã lên hết kế hoạch cho tương lai, chỉ còn chờ bố mẹ hai bên chọn ngày lành tháng tốt cho lễ ăn hỏi và lễ cưới vào tháng sau. Hạnh phúc với tôi như một giấc mơ, một giấc mơ tôi mãi đắm chìm và chẳng bao giờ muốn tỉnh dậy nhưng...

Hoàng - người đàn ông tôi yêu đang ngồi đối diện với tôi, ánh mắt anh hằn lên những tia nhìn dữ dội, vừa sắc lạnh vừa yêu thương. Anh như con mãnh thú kiêu hãnh bị trọng thương, cô đơn và đau đớn tột cùng. Từng lời của anh như cứa vào trái tim tôi rỉ máu: “Vì sao, vi sao hả Uyên? Vì sao em không nói cho anh biết sự thật? Anh đã nghĩ em là một người con gái ngoan ngoãn, nhu mì. Vậy mà... Sao em dám sống thử trước hôn nhân, sao em không biết giữ mình, sao em để cho người ta lợi dụng và chà đạp em? Anh yêu em nhưng anh không thể chấp nhận sự thật ấy, anh không bao giờ chấp nhận người vợ của mình đã từng sống như vợ chồng với người đàn ông khác. Anh đã chuẩn bị tất cả cho tương lai của chúng mình nhưng giờ thì...Em làm anh đau lòng quá!”.

“Em không xứng đáng với anh, mong anh tha lỗi. Cầu chúc anh hạnh phúc”. Tôi chỉ còn biết đau đớn buông ra lời nói cuối cùng ấy với anh. Anh đã đi rồi, đã thật sự bước ra khỏi cuộc đời tôi. Còn tôi vẫn ngồi đó, từng giọt nước mắt ân hận, day dứt như nhấn chìm tất cả: tương lai, hạnh phúc, sự thanh thản trong tâm hồn và niềm vui sống. Bao năm qua tôi đã cố quên nhưng chưa bao giờ quá khứ thật sự ngủ yên. Tôi đang phải trả giá cho những năm tháng yêu đương vụng dại và bồng bột của chính mình, trả giá cho tội lỗi mình đã gây ra.

Rồi đây tôi có thề làm vợ, làm mẹ như bao người phụ nữ khác? Tôi đã sống thử trước hôn nhân, đã vứt bỏ đứa con của chính mình, khi nó mới phôi thai. Sao tôi có thể tha thứ cho chính mình? Ai có thể chấp nhận một người con gái như tôi? Hạnh phúc đối với tôi thật quá mong manh. Tôi sợ yêu, sợ những vết thương lòng và không còn dám tin vào những điều tốt đẹp ở tương lai...

Theo PhunuNet


Nữ sinh lớp 7 trốn nhà theo bạn trai

Có cảm tình với nhau, N. (học sinh lớp 7) đã cùng với bạn trai là Thành lên kế hoạch trốn gia đình đến nhà nghỉ “sống thử”.

Ngày 13/5, Công an TP Bắc Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Lê Quang Thành, 17 tuổi, trú tại phố Tiền Giang (Lê Lợi, Bắc Giang) về tội hiếp dâm trẻ em.

Đầu tháng 5, có đôi vợ chồng với bộ mặt sầu não tìm đến Đội CSĐT tội phạm về TTXH, Công an TP Bắc Giang trình báo về việc, cô con gái 12 tuổi của họ bị mất tích. Cháu tên là Minh N., học sinh lớp 7 một trường THCS trên địa bàn TP Bắc Giang. Vợ chồng chị cho biết, họ rất lo lắng và sợ rằng con mình bị bắt cóc.

Cũng theo đơn trình báo của đôi vợ chồng này thì con gái họ rất ngoan, hằng ngày ngoài việc học ở lớp thì cháu không đi đâu, không chơi bời đàn đúm với ai. Buổi trưa trước khi bị mất tích, N. ăn cơm sớm để đi học thêm, nhưng rồi không thấy cháu về, gia đình đã tìm kiếm nhiều nơi vẫn không thấy.

Quá trình tìm hiểu các anh được biết, cháu Minh N. là em gái rất cá tính, thời gian gần đây em chơi thân với một cậu bạn trai hơn tuổi, sau giờ học thường đi cùng nhau.

Hôm cô học sinh lớp 7 "mất tích", bạn bè nhìn thấy cô đi với cậu bạn trai là Lê Quang Thành. Việc tìm kiếm cháu Minh N. triển khai thì vài ngày sau bất ngờ gia đình thấy cháu quay về. Gặng hỏi mãi cháu mới kể rằng, mấy ngày vừa qua cháu trốn đi chơi với bạn trai là Thành. Giận con và giận kẻ đã làm hại đời con mình, bố mẹ cháu N. đã làm đơn gửi Công an TP Bắc Giang tố cáo Thành.

Khi nhận được đơn của gia đình cháu N. thì thời điểm đó Thành đã bỏ trốn khỏi địa phương. Xét thấy tính chất nghiêm trọng của vụ việc, Công an TP Bắc Giang đã khởi tố vụ án hình sự, đồng thời truy tìm đối tượng này để làm rõ.

Đến ngày 11/5, Thành đã đến Công an TP Bắc Giang đầu thú về hành vi phạm tội của mình. Thành khai nhận, lâu nay cậu ta có cảm tình với N., hai đứa thường hò hẹn nhau đi chơi. Mấy ngày vừa qua cả 2 đã lên kế hoạch trốn gia đình đến nhà nghỉ "sống thử".

Lê Quang Thành đã bị khởi tố về tội hiếp dâm trẻ em. Khi biết con trai mình đã phạm tội, để gỡ gạc tội cho con, bố mẹ Thành đã đến nhà cháu N. nói chuyện người lớn, xin phép cho hai đứa trẻ được… cưới nhau. Tuy nhiên, chuyện này đã nằm ngoài tầm kiểm soát của hai gia đình, hành vi phạm tội của Thành là nghiêm trọng, hơn nữa cháu N. tuổi còn quá nhỏ không thể kết hôn. Do đó cậu ta sẽ phải chấp nhận hình phạt nghiêm khắc dành cho mình…

Theo Công An Nhân Dân


Choáng vì sĩ tử… sống thử


Dắt nhau đi luyện thi đại học nhưng 5 tháng sau, Tuấn và Trà phải về quê vì cái thai trong bụng Trà đã sang tháng thứ... tư.
Choáng vì sĩ tử… sống thử

Nhiều cô cậu vừa gặp gỡ nhưng đã... "bén duyên" (Hình minh họa)

Đi luyện thi để… sống thử

Tuấn và Trà, cùng quê ở Triệu Sơn (Thanh Hóa) đều là sĩ tử lớp 13. Có "tình ý" với nhau từ hồi học lớp 12 nhưng sau khi thi trượt, cả hai mới chính thức bày tỏ tình cảm. Tuấn học khá, là niềm hy vọng của gia đình nên việc thi tiếp là điều đương nhiên. Trà ngược lại, nốt công học hết 12 thì thi cho vui. Thế nhưng, sau Tết vừa rồi, Trà vẫn khăn gói ra Hà Nội đi luyện thi cùng Tuấn.

Đầu tiên, cả hai tính thuê phòng cùng dãy trọ nhưng chỗ trọ khó tìm, lại đắt nên quyết định thuê chung phòng. Đi luyện thi nên bố mẹ cũng "đầu tư", mỗi tháng một người được gia đình gửi cho triệu rưỡi nên khá rủng rỉnh. Vài hôm đầu, cả hai còn đến lò luyện nhưng sau đó, mấy tháng liền chỉ ở nhà “quấn” lấy nhau.

Và rồi mới đây, khi các em lớp sau đã chuẩn bị bước vào "cuộc đua" thì Tuấn với Trà lại phải dắt nhau về quê vì Trà đang mang bầu bốn tháng. Bố mẹ hai bên choáng váng nhưng rồi cũng phải gấp rút làm đám cưới cho cô cậu.

Cũng đi ôn thi dịp sau Tết, Thế, sĩ tử lớp 13 ở Hà Nam nhanh chóng vướng vào "lưới tình" với Yến, cô bạn quê Vĩnh Phúc ôn cùng trung tâm luyện thi ở Xuân Thủy (Cầu Giấy).

Chỗ trọ xa, không có phương tiện đi lại, ngoài giờ đến lớp muốn gặp nhau lại phải nhảy vài tuyến xe buýt. Trong khi chỗ trọ của Thế gần trường, mỗi lần đi học hoặc đi chơi về muộn, Yến đều vào ở nhờ. Hai tháng sau thì Thế thuyết phục được bạn gái… chuyển về ở cùng.

“Không về ở cùng nhau thì chỉ có nước bỏ sớm, sức đâu mà trụ. Bao nhiêu khoản tiền, phải dựa vào nhau mà sống chứ mỗi đứa một phương thì chết”, Thế nói như để khoe thành tích đưa được nàng về “dinh” của mình.

Thế dự định năm nay thi tiếp vào trường Ngân hàng, còn bạn gái cậu thi vào Thương mại. Việc sống chung với nhau phải dành nhiều thời gian để giải quyết việc yêu đương cãi vã, thế nên việc học của cả hai đều bị ảnh hưởng: “Đang độc thân học còn mệt huống chi vướng vào yêu đương, lại còn sống chung, nhiều chuyện lắm” - Thế than thở.

Nhưng rồi cậu lại nói: “Giờ không tranh thủ biết lúc nào mới được… thử. Chờ thành sinh viên nhưng có vào được đại học không hay lại về đi phụ hồ rồi cưới ngay cô nào đó nên phải tranh thủ triệt để”.

Sống thử chớp nhoáng

Sĩ tử lớp 13 đi luyện thi, ít nhiều còn có một quãng thời gian dù rất ngắn để tìm hiểu nhau trước khi sống thử. Choáng váng hơn còn có những teen vừa thi xong tốt nghiệp, mới chân ướt chân ráo lên Thủ đô cũng đã “cắm” ngay vào… đời sống vợ chồng.

Trên chuyến xe khách từ Nghệ An ra Hà Nội luyện thi, Linh Chi dính ngay "tiếng sét ái tình" với chàng trai cùng tỉnh. Chỉ 6 tiếng đồng hồ ngồi trên xe khách, cả hai đã kịp “kết” nhau. Rồi nói là anh em họ, họ tìm thuê chung phòng để luyện thi.

Chi nói không chút ngại ngần: “Tuy mới gặp nhau nhưng chúng em yêu nhau thật lòng, không tài nào rời nổi nhau. Đường nào cũng ở cạnh nhau, tối cũng… học với nhau tận khuya nên chuyển chung phòng cho tiện, lại tiết kiệm”.

Hỏi về chuyện thi cử, Chi không hề bận tâm: “Chỉ lo một người đỗ, người trượt thôi chứ cả hai trượt thì không vấn đề gì. Cả hai về quê càng vui”.

Từ Lạng Sơn xuống luyện thi, Hợp ở trong một hộ tập thể của người quen đang ở nước ngoài. Đi ôn được hơn một tuần, cậu cũng đã “bén duyên” với cô bạn ngồi cạnh. Hợp không dám đưa cô bạn gái về ở chung vì bố cậu lái xe đường dài tuyến Hà Nội, hay vào kiểm tra con trai bất ngờ. Thế nên, hôm nào đi học buổi tối, Hợp lại đưa bạn về… qua đêm.

“Yêu nhau thì đến ngủ với nhau cho vui chứ mai mốt thi xong chắc gì đã dịp gặp lại”. Hỏi cậu không sợ bạn gái bị “dính” thì câu tỉnh bơ: “Ai lại quê thế, dính thế nào được mà dính. Mà có dính thì cũng chỉ 20 ngày nữa là đường ai nấy đi rồi. Nàng ở tận Ninh Bình, tìm được lên Lạng Sơn cũng chẳng dễ”.

LÊ ĐĂNG


'Cháy' chỗ hẹn hò, giới trẻ 'táp' nhà nghỉ

Vòng vèo khắp nơi, Mạnh vẫn không tìm nổi chỗ để… dựng xe máy ngồi tâm sự với bạn gái. Cậu nhăn nhó: “Thế này trách gì mấy đứa bạn mình toàn hẹn nhau vào nhà nghỉ… trò chuyện”.

Vòng vèo tìm chỗ ngồi tâm sự

8h tối, Cương, năm cuối ĐH Bách khoa (Hà Nội), ăn mặc chỉn chu đi đón bạn gái. Chỉ hơn một tiếng sau đã thấy cậu lò dò quay về. Nhiều em trong xóm trọ hỏi han: “Cãi nhau, bị chị đuổi về à anh?”. Cương ngán ngẩm: “Cãi nhau đã may”.

Cương cho hay, lý do về sớm là vì không tìm ra chỗ để ngồi tâm sự. Hôm nào đi chơi cũng vòng vèo quanh Bờ Hồ đến ngán, lại rất hay kẹt xe. Ra “con đường tình yêu” Thanh Niên thì hai bên đều “cháy” chỗ. “Cả đoạn đường dài, các đôi đứng dày đặc, chỉ cách nhau hơn mét, còn đâu chỗ mà đứng. Phía bên đường hồ Trúc Bạch thoáng hơn nhưng chỗ nào cũng bị các hàng quán trải chiếu mất rồi”, cậu nói.

"Cháy" chỗ hẹn hò, giới trẻ "táp" nhà nghỉ
Bãi cỏ kín người, tìm đâu ra chỗ ngồi tâm sự. (Ảnh chụp tại bãi cỏ hồ Đền Lừ tối 19/6).

Rồi Cương đèo người yêu ra cầu Long Biên nhưng tại những khoảng cua trên cầu, có thể dừng xe cũng hết chỗ. Muốn hóng gió và ngắm sông Hồng ban đêm chắc chỉ còn nước ngồi trên bậc thềm hai bên cầu nhưng lại không có chỗ đỗ xe.

“Chỗ nào cũng đông, chỗ nào cũng kẹt. Chắc chỉ còn quán cà phê là còn chỗ nhưng yêu nhau khá lâu rồi, còn ai thích ngồi 'khách sáo' và 'đốt tiền' ở quán cà phê. Ngồi trà sữa tình cảm hơn nhưng những hôm nắng nóng thế này, quán nào cũng đông nghẹt, chen mua được cốc trà đã mệt chứ nói gì ngồi đó mà trò chuyện”, Cương ca thán một lô một lốc.

Cũng trong hoàn cảnh tương tự, tối thứ 6, Thạch, nhà ở Đê Tô Hoàng (Hai Bà Trưng) đèo bạn gái đi chơi nhưng đúng nghĩa là “đi” chứ chẳng tìm ra chỗ nào để ngồi trò chuyện.

“Các vườn hoa, ghế đá đều chật kín người. Tớ vòng ra bờ Hồ, ra đường mới Hồ Tây rồi 'cua' lên tận sân Mỹ Đình nhưng rồi cũng chịu, cứ ngồi trên xe mà lượn… Cuối cùng dừng ở sông Tô Lịch đoạn đường Láng nhưng 'nặng mùi' quá nên cũng phải bỏ đi cho nhanh”, Thạch nói.

Hết chỗ thì vào nhà nghỉ!?

Có mặt tại hồ Đền Lừ (Hoàng Mai) tối thứ 6 (ngày 19/6), chúng tôi không khỏi choáng váng bởi mật độ dày đặc của người và người. Phía ngoài lối ra vào là các quán trà đá, rồi các gia đình đưa con đi chơi. Sát ngay chỗ các em chơi đùa là bãi cỏ, nơi từng đôi từng đôi đang ngồi ôm nhau trò chuyện. Đôi này đôi kia ngồi khít nhau như đang xem chiếu bóng.

"Cháy" chỗ hẹn hò, giới trẻ "táp" nhà nghỉ
Bất đắc dĩ, nhiều đôi phải đứng xem các cô, các bà… tập erobic.

“Biết ngồi đây sẽ ảnh hưởng đến người lớn tuổi và các em nhỏ nhưng cũng chẳng có chỗ nào khác”, dừng xe khi tìm được một “kẽ hở” để ngồi, một cô gái đi cùng người yêu ngại ngần.

Giữa lối đi lại, rất nhiều đôi khác đang vòng vèo trên xe máy tìm chỗ ngồi nhưng rồi ai nấy cũng đều ngán ngẩm vì tìm không ra chỗ. Mạnh, nhà ở Lạc Trung (Hai Bà Trưng) cho biết cậu và bạn gái đã lượn trên phố, vòng về đây hy vọng có chỗ ngồi nhưng cũng đành chịu. “Vòng đi vòng lại nhưng chẳng biết dừng chỗ nào. Nản quá hai đứa rủ nhau ra ngồi trà đá nhưng cũng… hết ghế”.

Cậu nhăn nhó: “Thế này trách gì đứa bạn mình kéo nhau vào nhà nghỉ… trò chuyện”. Mạnh vừa nói xong, đúng lúc một đôi nam nữ phóng xe máy đi qua, cậu con trai buột miệng: “Vào nhà nghỉ cho khỏe”. Rõ là họ cũng không tìm được chỗ…

Mạnh nổ xe, đèo bạn gái ra phía ngoài, nơi rất đông người đang người tụ tập. Hóa ra họ đứng đây xem các bà các cô tập erobic và học khiêu vũ. “Bất đắc dĩ mới phải đứng đây chen nhau nhìn người ta tập thể dục”, bạn gái Mạnh nói.

Cũng vì lý do này, những ngày nắng nóng , các nhà nghỉ quanh khu vực hồ Đền Lừ đều cháy phòng từ sớm. "Ngày thường phải sau 11h mới bắt đầu có khách thì dịp này, giờ đấy nhiều đôi đã trả phòng ra về. Ngoài kia không có chỗ không về nhà thì phải vào đây thôi”, chị Lương, nhân viên nhà nghỉ H.T cho hay.

Trong một dịp trao đổi với các bạn trẻ ở một chương trình truyền hình, ông Nguyễn Văn Hải, Phó GĐ Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội.cũng chia sẻ thực tế là người trẻ đang rất thiếu trầm trọng chỗ của riêng mình, họ phải hẹn hò ngoài đường, ở những nơi không an toàn, thậm chí là phải vào… nhà nghỉ.

Theo Dân Trí


Các Bài Viết Liên Quan
Tags: ,

If you're looking to lose weight fast then you shouldreally try Acai berries. Free trial!
tinh lai di,con gai se la nguoi kho,tui con trai ko van de j
dkm con gai jo` ngu vl, thik la dc
ko thu sao biet,thu roi moi biet.suong lam ban oi
hay wua song thu chac la thoi gian do that hanh phuc . the moi goi la dan choi thac loan chu thu thiet ha .
bay jio khac xua nhju roj ko nhu truoc
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID登入 权限选项 Hình vui