Ảnh Girl Xinh

Xem Phim Online

NGẮM GIRL XINH

Học Tiếng Anh

“Đã là dân chơi phải đi “bi”, phóng “lếc”,   nhà hàng xịn, ngủ khách  sạn VIP, tối phải biết đi “sàn” nhai kẹo…”, đó  là cách hiểu của một  thanh niên mới 21 tuổi. Hắn còn cười khẩy: “Công  tử Bạc Liêu là cái đinh  gỉ”.

Trên cả bệnh “sĩ”…

Bước  xuống cửa bar F3 ngay sát Khách sạn Thắng Lợi từ con xe bốn bánh   Porsche Cayenne, Trung “hoàng tử”, nhà mặt phố Hàng Bài nói với ba kẻ đi   cùng: “Sao thằng Hoàng “vertu” đi chậm thế? Thằng nào gọi cho nó đi!”.   Một chiếc SH lao tới, xịch đỗ cách Trung trong gang tấc. Nhìn thấy   Hoàng, Trung cười rú lên: “Thằng điên. Lên bar còn đội cái nồi cơm quê   một cục”. Hoàng hất hàm, một thanh niên trạc tuổi hắn chạy đến đỡ chiếc   mũ bảo hiểm. Hoàng kẻ cả: “Thằng đệ, nó chỉ đi trông xe và giữ mũ.  Không  có cái nồi cơm điện lại bị cơ động hỏi thăm, mất thời gian”. Khi  cả bọn  khệnh khạng vào câu lạc bộ, một tay bảo vệ định khám người Trung  thì  một bảo vệ khác, có vẻ là phụ trách khoát tay: “Khỏi cần, khách  quen”.





Một  nhân viên bàn cười chạy lại: “Em tưởng các anh hôm nay không đến,  mong  mãi. Bàn của bọn anh vẫn ở sát sân khấu như mọi khi”. Trên mặt bàn  là  hai chai rượu ngoại loại khủng. Cạn hết ly đầu, Hoàng “vertu” khoe:  “Ông  khốt nhà tao vừa mua con đồng hồ Longgin mỏng dính này hơn 10  nghìn đô,  tao tước luôn. Ổng lại phải mua con khác, đã quá”. Trung  “hoàng tử”  thủng thẳng nói: “Mày vẫn quê lắm! Longgin chỉ dành cho ông  già thôi,  giờ ai còn dùng đồng hồ nữa. Mấy hôm nữa tao sẽ có con di  động Goldvish  gắn đồng hồ hai kim. He he, chỉ mấy chục ngàn Mỹ kim thôi  mà”?!. Nếu chỉ  nghe là những từ “ngàn đô” và “trăm triệu” sẽ có người  nghĩ mấy thằng  choai choai này mắc bệnh ba hoa nhưng dân sành chơi chỉ  liếc qua vài thứ  đồ trên người chúng đều phải gật đầu xác nhận.





Hạnh, mới 24  tuổi, đang du học ở Mỹ về nghỉ tết, con một đại gia ngành  thép nói: “Bọn  thằng Trung “hoàng tử” ở phố Hàng Bài thì quá hoành tá  tràng rồi, em  biết từ khi chưa đi Mỹ. Bọn nó toàn con nhà “tiền đè chết  người, thừa  tiền thiếu học thôi”. Nói vậy, nhưng trên người Hạnh cũng  toàn hàng hiệu  như: Điện thoại Mobiado, đồng hồ Rolex, giày Italia,  quần áo D&G…  nhẩm nhanh cũng phải đến cả vài trăm triệu. Tôi hỏi  Hạnh: “Em có trong  hội đấy không?”. Hắn cười: “Em thèm vào! Bọn đấy  trọc phú mà anh”. Nhìn  mấy cậu thanh niên bằng nửa tuổi mình, tôi chợt  nghĩ, chuyện chơi ngông  của tay Tổng giám đốc Khánh ở Tổng Cty Vật tư  nông nghiệp vài năm trước  nếu đem so với đám “hậu sinh” này cũng còn  khoảng cách dài… Hạnh tâm sự:  “Bây giờ không chơi hàng xịn thì chả em  đẹp nào theo cả! Chơi hàng xịn,  hàng hãng nó quen rồi anh ạ! Tết năm  ngoái, em xuống nhà con bồ ở Hải  Phòng chơi bị một vố ngượng chín mặt.




Số là con bạn em giới thiệu  với bạn bè em là dân chơi Hà thành, chúng  nó chờ ở nhà bồ em để làm  quen. Trước khi đi,  em bảo lần đầu xuống nhà  bạn gái phải  mặc đơn  giản, lịch sự. Ai ngờ, ông bô con bạn vừa nhìn  thấy em đã cười nh nhở  rồi nói “cháu đi đóng phim thời bao cấp à mà   mặc chả giống vừa ở bển  về tí nào. Tưởng gì…”. Lũ bạn con bồ em được  dịp cười như được mùa khiến  em chỉ muốn chui xuống đất. Từ đó em chỉ  xài hàng xịn, bộ vét này em  mua ở shop trên đường Tây Sơn, trông  “thường” nhưng cũng vài ngàn đô  đấy. Nhiều thằng tập tành làm đại gia  bước vào các shop ở đó muốn té  ngửa rồi chạy mất dép”. Hạnh cười kẻ cả:  “Câu chuyện công tử Bạc Liêu,  anh hai Sài Gòn  chơi giờ đã “cổ” rồi  anh ạ! Nếu chàng còn sống ra Hà  Nội gặp dân chơi ngoài này chắc sợ mất  mật…”.






Ở Hà Nội còn có  nhiều hội chuyên chơi bốn bánh loại vừa “độc” vừa khủng  như c, Lếc,  Bi, (M Acura, Audi…). Một tay chơi tên Tuấn “còng” ở Mỹ  Đình khoe: “Chơi  ô tô phải loại hàng độc dược bảng A mới đẳng cấp. Càng  không ai giống  mình càng nổi. Có lần Trung “xo” mua được con thể thao  hiệu Audi, mới  đi được mấy tháng, thấy một thằng ở phố Ngô Thì Nhậm  nhập về một con  giống y chang. Thằng Trung gọi thợ bán liền, lỗ 1 tỷ  đồng”. Trong hội  “xế khủng”, có thằng một tháng đổi hai con xe, còn ít  ra một năm cũng  phải vài lần đổi xe. Theo Lâm “bi” (BMW – PV), bố công  tác trong ngành  Hải quan, thú chơi bốn bánh kiểu này khiến mỗi năm có  thằng đi đứt đến  vài tỷ bạc… Lâm “bi” kể: “Trên Tây Hồ có thằng tên  Tùng từng bán nhà  thừa kế để đổi xe xịn, làm vừa lòng con bồ học trường  múa. Khi biết  chuyện,  nó không trách mắng, nhìn thấy con xe đẹp quá  còn nói: “Đưa  chìa khoá tao lượn mấy vòng”. Bà ấy lượn rồi cán gẫy cẳng  một tay đi  đường, con xế độc bị mất một mắt. Cười vỡ bụng…”. Tự nhiên,  Lâm trở nên  có vẻ nghiêm túc: “Xét cho cùng, mỗi người cũng chỉ có 60  năm cuộc đời,  có tiền là phải tiêu xài. Tiền của mình hay của bố mình  thì cũng là  tiền… Không tiêu bớt, ông ấy cho bồ thì thiệt”.

Có nguy cơ lây lan…

Việc  ai đó thích xài sang, thích trội hơn công tử Bạc Liêu hoàn toàn là   chuyện cá nhân, chuyện riêng tư nếu đó là những đồng tiền kiếm được  một  cách chân chính, bằng sức của mình. Tuy nhiên, thực tế lại chứng  minh  một điều đáng buồn, hầu hết những kẻ thích chơi ngông lại hay xài  tiền  của… người khác. Các “cậu ấm, cô chiêu” của những gia đình lắm  tiền  nhiều của rất thích chơi ngông, quen tiêu tiền kiểu “ông trời con”  nên  chẳng  màng đến học hành. Điều này không chỉ có lỗi của những quí  tử,  đáng trách nhất chính là các bậc phụ huynh của họ, luôn ngộ nhận  rằng,  cho con nhiều tiền tiêu, thỏa mãn những nhu cầu ngông cuồng của  chúng là  đã cho con một cuộc sống “đầy đủ và hạnh phúc”.






Gần nhà tôi có  cháu bé mới 10 tuổi, ngủ còn đóng bỉm vì bệnh đái dầm  nhưng  đã trang  bị điện thoại di động, lúc đầu là loại rẻ tiền nhưng  sau cháu đòi loại  “có chụp ảnh”.  cháu khoe: “Cháu nó thích dùng hàng  xịn từ nhỏ, khôn  ơi là khôn”. Thấy chướng mắt, một cụ già mỉa mai nói:  “Thế thì nhà cháu  đại phúc đấy!”. Quan niệm sai lầm: Dùng đồ xịn mới là  đẳng cấp đang có  nguy cơ lây lan nhanh trong giới trẻ Hà Nội tạo ra  không ít những “quái  thai” bệnh hoạn, đã khiến không ít gia đình tan  nát, và nhiều “quí tử”  phải “nhập kho” vì tội trộm cướp… Những kẻ “hậu  bối” thiếu hiểu biết đã  vậy, nhưng cũng không ít người đã lớn tuổi, có  địa vị cũng cố thể hiện  sự giàu có bằng quần áo, phương tiện đắt tiền  để rồi phải trả giá. Mới  đây, CA quận Đống Đa đã bắt giữ Phạm Thị  Thanh, SN 1976, quê ở Ninh  Bình, tạm trú tại tổ 20, phường Thanh Lương,  quận Hai Bà Trưng về tội  “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

Để thỏa mãn tiêu xài đồ  sang,  chơi khoe mẽ với bạn bè và người thân,  nữ quái này đã thuê bảy  chiếc ô tô rồi mang đi cho thuê lại, bán hoặc  cầm cố… Có “máu” xài sang  còn phải nhắc đến mấy giám đốc Cty TNHH. Chỉ  cần bỏ ra khoảng vài triệu  đồng là thành “giám đốc”, oai như cậu ông  trời?! Để “oai”, xứng với chức  danh thì không ít vị đã chọn con đường  “lừa” để thể hiện sự hoành  tráng. Cách đây ít ngày (6-1-2011), CQCSĐT  CA quận Đống Đa cũng vừa khởi  tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn  Quang Huy, 34 tuổi, trú tại  đường Lĩnh Nam, phường Mai Động, quận Hoàng  Mai cũng về tội “Lạm dụng  tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Theo lời khai  của Huy, Cty do Huy thành  lập và làm giám đốc chuyên về lĩnh vực vận  tải. Cuối năm 2008 đến đầu  năm 2009, với thủ đoạn  chơi sành điệu, Huy  đã lừa đảo, chiếm đoạt tới  21 chiếc xe ôtô trên địa bàn Hà Nội. Không  ít nạn nhân của Giám đốc Huy  đã ngã ngửa khi biết thực tế Huy còn nghèo  hơn cả… chị Dậu.

Một  nhà tâm lý khuyên rằng, giá trị đích thực của con người không phải ở   phương tiện anh ta dùng, càng không phải ở quần áo anh ta mặc, nó phải   thể hiện ở những gì anh ta làm được cho gia đình và xã hội…     

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID登入 权限选项 Hình vui